| Trang Thơ Huyền Không |
|
|
|
| Thứ bảy, 31 Tháng 1 2009 02:32 | |||
|
TRANG THƠ HUYỀN KHÔNG (Tưởng Niệm Cố Đại Lão Hoà Thượng Thích Mãn Giác tức Thi Sĩ Huyền Không)
Ta Gọi Xuân Về
Ta gọi xuân về, xuân ở đâu Núi sông xa lạ nắng vương sầu Tâm tư một kiếp còn nguyên vẹn Thế sự bao lần hòa biển dâu
Ta gọi xuân về, xuân vẫn đang Mênh mông trời biển gió lang thang Ngồi trong đêm lạnh quê hương nhớ Chùa cũ, vườn xưa hoa cải vàng
Ta gọi xuân về, xuân đến chưa Hồn xuân chưa đến giữa mong chờ Hương xuân chưa ấm hồn dân tộc Ngày tháng đi về trong ước mơ
Ta gọi xuân về, xuân quá cao Lệ đâu ray rức mãi tuôn trào Chuông xưa không đánh mà vang vọng Tiếng pháo giao thừa mãi khát khao
Ta gọi xuân về, xuân đại dương Khói chiều lam quyện bóng quê hương Sóng dâng dào dạt tình thương nhớ Nam Việt kêu hoài vẫn nhớ thương
Ta gọi xuân về, xuân ở đây Hai tay nâng một đóa hoa này Đong đưa cánh bướm vàng bay đến Đã thấy xuân về với cỏ cây
Ta gọi xuân về, xuân bướm bay Trang sinh nằm mộng biết bao ngày Thời gian dù có ngàn năm nữa Xuân đền lâu rồi, ai có hay
Ta gọi xuân về, xuân của ta Tâm xuân tô điểm cả Ta Bà Như trăng chiếu xuống khắp trần thế Mỗi một con người mỗi đóa hoa
Ta gọi xuân về, xuân tự nhiên Thoáng trong hơi thở có hoa Thiền Cành mai, khóm trúc vương mùi Đạo Thế giới trong ta lắng não phiền
Ta gọi xuân về, xuân lặng thinh Đẹp như trời mộng Kim Cang Kinh Trước chùa một cánh đào xinh nở Là cả vườn xuân của thái bình
Los Angeles, Xuân Tân Dậu
Xuân Ở Phương Nào
Xuân ở phương nào đợi đã lâu Sương khuya phủ xuống vướng mây sầu Nghìn trùng non nước xa xăm quá Tết đến đây rồi, Xuân ở đâu?
Xuân ở phương nào có đến không Chấp tay cầu nguyện ánh Xuân Hồng Thiền Môn rộng mở chờ năm tháng Nước chảy xuôi dòng qua mấy sông
Xuân ở phương nào giữa thế gian Cải xanh chưa có những hoa vàng Chập chờn bướm cũ không về nữa Trăng nước soi đời thấy ngổn ngang
Xuân ở phương nào biết nói sao Hàng tùng đứng ủ những chiêm bao Tháng ngày qua lại mây không vướng Thầm nhớ xuân xưa mỗi độ nào
Xuân ở phương nào có biết chăng Ra đi ai chẳng ước mong rằng Quê hương mờ bóng đầy thương nhớ Đã mấy xuân về không nói năng
Xuân ở phương nào chẳng thấy sang Ở đây cũng có đóa mai vàng Hương trầm phảng phất ngàn năm trước Xuân đạo chưa về lạnh thế gian
Xuân ở phương nào đợi ở đây Ngàn xưa còn lại bóng trăng gầy Hồng chung ngân nhẹ trong đêm vắng Xóa nhạt não phiền vướng núi mây
Xuân ở phương nào thấy xuyến xao Đèn khuya chiếu sáng cả tâm bào Con chim về hót trên cành liễu Có phải xuân về gọi đó sao
Xuân ở phương nào ta đã quên Sơn hà cẩm tú bóng in thềm Ngày đêm niệm phật qua năm tháng Trước cổng, tùng xưa quên cả tên
Nhớ Chùa
Từ thuở ra đi vắng bóng chùa Thấp thoáng đâu đây cảnh tượng làng Có những cây mai sống trọn đời Tôi nhớ làm sao những buổi chiều Vì vậy làng tôi sống thái bình Tối đến dân quê đón gió lành Trầm đốt hương thơm bay ngạt ngào Biết đến bao giờ trở lại quê Chuông vẳng nơi nao nhớ lạ lùng
|



